Quỷ Sai 2

Huấn luyện nghiệp vụ

Quỷ sai, theo cách nói của Quỷ Đầu đại ca, là cư dân của địa phủ, cũng là viên chức cấp thấp nhất.

Địa phủ vốn không có tử hồn, tử hồn đều đang ở trong Uổng tử thành chờ bị phán tội hoặc đầu thai. Trong địa phủ chỉ toàn là quan chức cả. Còn quỷ sai, tương đương với sai dịch chuyên làm tạp vụ cho quan cửu phẩm bé cỏn con, cũng là nói, chức quan nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn.

Nhưng trong mắt của Quỷ Đầu, từ tử hồn nhảy lên quỷ sai chẳng khác gì chim sẻ biến phượng hoàng, lượng chẳng xê xích là bao nhưng chất thì hoàn toàn nhảy vọt.

“Quỷ sai phải làm việc gì?” Tuy huynh ấy kể rất nhiều về địa vị của quỷ sai, nào là cao quý hiển hách đến mức đám tử hồn không sao bì nổi, nhưng ta vẫn không rõ cuối cùng quỷ sai có nhiệm vụ gì.

“Công việc của quỷ sai nhẹ nhàng lắm, chỉ cần định hồn thôi.” Đối với nội dung công tác, huynh ấy chỉ nói sơ qua một câu: “Trước khi quỷ lại đến nơi thì phải giữ tử hồn lưu lại trong thi thể, không để cho nó bay loạn xạ làm nhiễu loạn nhân gian.”

“Muội tưởng thu hồn là việc của đầu trâu mặt ngựa chứ.” Ta ngẫm nghĩ một lát, quỷ sai dường như có trách nhiệm vận chuyển hồn phách, còn thực sự thế nào chắc phải xuống tới địa phủ rồi mới biết.

“Không phải, không phải,” huynh ấy phẩy phẩy tay, “Trước tiên, đầu trâu mặt ngựa hay hắc bạch vô thường đều là truyền thuyết của nhân gian thôi, kỳ thật đó toàn là quỷ lại cả. Thứ nhì, tử hồn trên đời nhiều như vậy, quỷ lại làm sao mà bắt hết được. Phải biết là tử hồn của nhân loại, chỉ cần sơ sẩy một chút thì sẽ bay mất, rất khó bắt về lại, còn gây họa cho người khác. Do vậy phải cần đến quỷ sai giữ chặt lấy tử hồn nhân loại, bọn họ mới ung dung đến thu hồn về.”

Xem ra đó chỉ là giúp giảm bớt khối lượng công việc của quỷ lại chứ không phải làm trợ lý cho quỷ lại rồi. “Vì sao lại lựa trúng muội?” Chẳng lẽ tuyển theo kiểu bắt thăm, ta vừa khéo rút được lá thăm quỷ sai ư?

“Bởi vì muội là người an phận thủ thường.” Ánh mắt Quỷ Đầu đại ca làm ta ớn lạnh nổi da gà, xem ra huynh ấy khá là hài lòng với ta.

“An phận thủ thường?” Nghĩa là sao?

“Sống an phận thủ thường, mười năm làm ở một xí nghiệp, một chức vị duy nhất, một công việc duy nhất, không chuyển việc, không chuyển nhà, không xin nghỉ, mười năm ròng rã, ngày nào cơ bản cũng như ngày nấy.”

Nghe qua thì đúng là một cuộc sống thật đáng thương. “Đó là ưu điểm sao?”

“Đương nhiên!” Quỷ Đầu đại ca hớn hở vỗ vỗ vai của ta. “Ta tìm kiếm dữ lắm mới tìm được muội, ta đợi muội lâu lắm rồi đó.”

Ta dựng tóc gáy, chờ ta chết ư? “Để làm gì?”

Không để ý đến ánh mắt quỷ dị của ta, huynh ấy tiếp tục nói: “Bởi vì một nhiệm kỳ của quỷ sai là một trăm năm, nhưng đã lâu, đã lâu lắm rồi, phải nói là chưa từng có ai làm được hết một trăm năm, ta hy vọng muội có thể phá kỷ lục này.”

“Chưa từng có ai làm hết nhiệm kỳ?”

“Không sai, tỷ lệ nhảy việc lên đến một trăm phần trăm.” Huynh ấy thừa nhận với vẻ vô cùng bi thương.

Tử hồn không thể toát mồ hôi được, ta cảm thấy nếu có thể toát mồ hôi, ta chắc bị mồ hôi lạnh dìm chết mất: “Muội… Có thể không làm được không?”

“Có thể.” Huynh ấy nghiến răng nghiến lợi. “Thứ dư thừa nhất ở địa phủ là tử hồn, muội không làm thì có tử hồn khác làm, muội có thể chọn đi đầu thai, nhưng mà muội thực sự không muốn làm ư?”

“Làm thì có gì tốt nào? Ý muội nói, trừ địa vị cao hơn đám tử hồn, thì còn lợi ích gì khác nữa?”

Quỷ Đầu đại ca ngẫm nghĩ một chút, ánh mắt lóe lên xảo quyệt: “Quỷ sai có thể quay lại nhân gian, khác với quỷ lại, người bình thường có thể nhìn thấy bọn họ.”

Có thể quay lại nhân gian?

Ta lẩm bẩm rồi ngẩn người, khuôn mặt tiều tụy của mẹ hiện ra trong óc, mẹ có khỏe không? “Có thể đi lại ở nhân gian ư?”

“Không sai.” Huynh ấy vỗ ngực cam đoan.

“Người bình thường có thể nhìn thấy muội?”

“Đương nhiên.”

“Vậy được, muội đáp ứng huynh làm quỷ sai.”

Ta muốn trở lại, dẫu đứng từ xa liếc mắt một cái cũng tốt, xem xem mẹ sống thế nào. Bởi vì mẹ là thân nhân duy nhất trên đời mà ta không nỡ rời đi.

“Tốt quá!” Quỷ Đầu đại ca nhảy dựng lên, vui sướng đến mức quên mất mình là ai.

Một tờ hợp đồng đột ngột xuất hiện trước mặt ta, huynh ấy nắm ngón tay cái của ta  ấn vào góc phải tờ hợp đồng, một dấu tay màu đỏ hiện ra trên mặt giấy. “Cứ quyết định như vậy đi.”

Ta ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Quỷ Đầu đại ca, thấy huynh ấy đột ngột biến thành hết sức trẻ tuổi, hết sức cao lớn. Sự hưng phấn bất thường này khiến ta có dự cảm là mình đã bị lừa.

oOo

Khóa huấn luyện quỷ sai kéo dài ba tháng, không bao gồm một tháng thực tập. Địa điểm huấn luyện là phủ đệ số 321 trên đại lộ Hoàng Tuyền. Tháng đầu tiên dạy nội quy địa phủ, tháng thứ hai dạy tu luyện pháp thuật, tháng thứ ba dạy những điều cần chú ý khi đi định hồn. Chương trình học cứ lặp đi lặp lại như thế, bất cứ lúc nào tử hồn mới được nhận vào cũng có thể đến học. Số học sinh tử hồn đại khái lúc nào cũng khoảng mười lăm người, xem như là một lớp hợc nhỏ.

Cùng gia nhập với ta có ba tử hồn, đều được Quỷ Đầu đại ca chào mời mấy ngày trước.

Nói tới đây cần phải giải thích một chút, Quỷ Đầu đại ca vốn họ Ngô, ai cũng gọi huynh ấy là Ngô quỷ đầu. Nhưng vì ta chưa thấy quỷ đầu nào khác nên vẫn cứ gọi huynh ấy là Quỷ Đầu đại ca. Quỷ đầu và Quỷ sai đều là viên chức địa phủ, nhiệm vụ của Quỷ đầu tương tự như các chuyên gia săn đầu người hiện đại, từ ngàn vạn tử hồn tuyển ra người có tiềm chất đảm đương nhiệm vụ nơi địa phủ.

Quỷ đầu đại ca phụ trách công tác chiêu mộ quỷ sai, có thể nói là nhiệm vụ chiêu mộ cấp thấp nhất, nhiệm kỳ ba mươi năm. Nghe nói sau ba mươi năm thì huynh ấy có thể chuyển sang chiêu mộ cấp cao hơn, chẳng hạn như quỷ lại, quỷ sử, trường kế, phán quan vân vân, có thể tính như là lên chức.

Do vậy, ta khờ khạo hỏi Quỷ đầu đại ca: “Hết nhiệm kỳ thì quỷ sai sẽ thăng chức lên làm gì?”

Huynh ấy ngẩn ra hồi lâu, dường như chưa hề nghĩ tới vấn đề này, “Không rõ nữa, chưa có ai làm hết nhiệm kỳ, dần dần chẳng người nào quan tâm đến nữa, xem chừng tiền nhiệm Quỷ đầu cũng không biết.”

Ta buồn bực vạn phần, từ đó không thèm đặt chân vào tửu lâu Thăng quan nữa.

Trong ba tên tử hồn, người thứ nhất Bạch Hiểu Tiểu, là người Hồ Bắc, ba mươi bảy tuổi bệnh chết, tính cách thẳng thắn cởi mở, lúc còn sống bị bệnh quẩn chân chán muốn chết, giờ đối với việc gì cũng hiếu kỳ muốn thử, nên nhận chức quỷ sai cho biết rồi hẵng từ từ đầu thai. Người thứ nhì là Thang Kỳ, là quân Bát Kỳ thế kỷ trước, đang tuổi thanh niên thì bị chết trong chiến tranh nha phiến, may mà chưa kịp giết người nào nếu không đã bị nắm đầu đến Uổng Tử thành nhận phạt rồi. Hắn chưa từng làm quan, chỉ là một tên lính trơn, nghe Quỷ đầu đại ca dụ dỗ “Quỷ sai cũng là quan” nên bị lừa tới đây. Người thứ ba tên Chu Tuấn, người Thanh triều, tám mươi tuổi chết già, nói là sống quá đủ quá mệt rồi, làm quỷ sai nghỉ ngơi mấy năm rồi đi đầu thai cũng chẳng muộn.

Bốn người bọn ta đồng thời tham gia huấn luyện, không tránh khỏi thường hay trò chuyện tâm sự. Tức cười nhất là ta cùng Bạch Hiểu Tiểu giới thiệu cuộc sống hiện đại cho hai người kia, hù bọn họ nhảy dựng, cứ cảm thấy ta và Hiểu Tiểu là người ngoài hành tinh.

Tu luyện pháp thuật chẳng khó như ta tưởng, cơ bản có thể tổng kết trong năm chữ: Tâm tĩnh tự nhiên thành. Không giống như luyện võ cần đến nội lực mà giống như phật pháp, khi luyện cần tâm bình khí hòa, vô dục vô cầu ngồi đả tọa, pháp thuật sẽ dần dần tinh tiến. Người dạy là một vị Quỷ đầu cao cấp họ Trương, y nói việc tu luyện dựa vào thiên phú, còn cố ý nhấn mạnh Ngô quỷ đầu là kẻ có thiên phú tệ nhất trong đám y từng dạy qua, bởi vì huynh ấy hời hợt, xảo quyệt, lòng tham quá lớn. Nghe mấy lời nhận xét này lòng ta lo lắng bồn chồn.

Cho đến tháng thứ ba, ta mới hiểu ra, Quỷ đầu đại ca đã lừa ta vì ta ta căn bản không thể nào gặp lại mẹ nữa. Bởi vì sách Những điều cần ghi nhớ khi định hồn có ghi rõ: Quỷ sai có quyền lựa chọn thời không để làm việc nhưng tuyệt đối bị cấm đi tới thời không một trăm năm trước và sau ngày chết của quỷ sai đó, để tránh trường hợp quỷ sai mượn việc công làm chuyện tư, bị tình cảm ảnh hưởng phá hỏng mệnh số trời định.

Vậy là ta không bao giờ có thể quay lại thời không thế kỷ 21 nữa.

Biết được điều đó, ta giận dữ, oán hận rồi còn đá cho Quỷ đầu đại ca một cái, sau đó ôm chầm lấy Bạch Hiểu Tiểu cùng nhau khóc nức nở dù giờ thì chẳng thể chảy nước mắt được nữa. Nàng sẽ không được gặp lại con gái, còn ta thì chẳng thể nhìn thấy mẹ ta nữa.

Cho đến giây phút ấy, ta mới chân chính ý thức được mình không còn sống ở nhân thế nữa. Ta cứ tưởng mình vẫn lang thang nơi nhân gian, chỉ là dùng một cách thức khác thôi, nhưng đi mưa sao tránh khỏi ướt người, ta đã chân chính trở thành kẻ ngoài cuộc rồi.

Recent Related Posts

3 thoughts on “Quỷ Sai 2

  1. Được, truyện này thuộc thể loại ty đấu ;)) Xem ra hay hơn đứt cái Thịnh phủ gì kia.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>