Quỷ Sai 5

Tiểu Thiến và Nhàn Thục

Nhiệm vụ của Quỷ sai khá là nhàm chán, cơ bản chỉ cần đúng giờ đúng phút xuất hiện tại địa điểm được chỉ định trước, đón tiếp người chết được chỉ định từ trước, đôi khi thì người chết cũng biến thành hai người.

Ta bất lực nhìn hai thi thể trước mắt, nếu không phải khi nãy nhìn thấy hai người nghiến răng nghiến lợi quát tháo lẫn nhau, ta đã tưởng lầm họ tự tử vì tình rồi, bởi vì bọn họ đều bị trúng độc mà chết, chỉ có điều độc là do đối phương hạ.

“Vì sao lại phải hạ độc giết chết đối phương? Cứ viết giấy ly dị cho xong xuôi phải tốt hơn không?” Ta hỏi Tiểu Thiến, cô nàng là quỷ sai có nhiệm vụ định hồn người chồng.

“Bởi vì ả ta ngoại tình, người chồng không muốn thả ả đi sau khi bị ả cắm sừng đó mà.” Tiểu Thiến uể oải điểm quạt vào thi thể của người đàn ông.

“Thật hả?”

“Tớ đoán thế.” Nàng ta mỉm cười tinh nghịch.

Tiểu Thiến vốn không phải là tên thật của cô nàng, nhưng từ khi làm quỷ sai thì nàng tự lấy tên là Nhiếp Tiểu Thiến, hy vọng có thể kiếm được một chàng thư sinh chơi trò tình yêu ngang trái giữa người và quỷ. Đương nhiên, Quỷ đầu đại ca chẳng hề đánh giá cao loại tư tưởng này, thậm chí thỉnh thoảng còn chế nhạo nàng ta một phen.

Khi biết ta cùng họ với mình, nàng ta càng ngày càng thân thiết với ta, gần như lần nào cũng cùng về địa phủ một lượt, thậm chí cả định hồn cũng cùng địa điểm. Ta quả thật không ngờ được trong một thời gian ngắn ngủi đã thân cận với một người như vậy, à không, phải nói là đồng nghiệp mới đúng, ta thậm chí còn chưa hoàn thành kỳ thực tập nữa là.

Tiểu Thiến vốn là một người nhanh nhẹn, tốc độ tìm đối tượng của nàng cũng khiến người ta giật mình. Ở Minh triều, nàng ta yêu đơn phương một người suốt ba năm ròng, người nàng yêu chỉ mới mười bảy tuổi. Nàng cũng chẳng thèm để ý, “Dung mạo của ta vĩnh viễn dừng lại ở hai mươi lăm tuổi, vì sao không được quyền tìm một chàng trai trẻ tuổi đợi cho hắn ta trưởng thành chứ.”

Lúc còn sống, Tiểu Thiến cưới người nàng yêu tha thiết vào năm hai mươi lăm tuổi, nhưng hạnh phúc cũng vĩnh viễn dừng lại vào tuổi hai mươi lăm. Máy bay đi tới nơi hưởng tuần trăng mật vỡ tan, chỉ lưu lại một luồng khói lửa rực rỡ. Giữ mãi dung mạo tuổi hai mươi lăm đối với bản thân nàng cũng là một loại đau xót.

Tựa hồ như mọi tử hồn đều có một cố sự cảm động lòng người, hoặc là mỹ lệ hoặc là tràn đầy nuối tiếc. Ngược lại, ta chỉ có một quá khứ bình bình đạm đạm, không chút sóng gió, thậm chí chưa từng động tâm với bất kỳ ai. Vì vậy, ta quả thật khó cảm thông được với sự hào hứng tưng bừng của Tiểu Thiến.

Một hôm nọ, nàng dẫn ta đi xem mắt người nàng thầm yêu, ta, nàng cùng một quỷ sai khác tên Nhàn Thục, ba người ngồi trên lầu hai của tửu lâu Đông Thăng, chờ ý trung nhân của nàng đi qua.

Nhàn Thục là tử hồn từ thời Tống, so với ta và Tiểu Thiến, nàng khá là bảo thủ, giơ tay nhấc chân đều giữ vẻ tao nhã của đại gia khuê tú, nàng ta thậm chí còn bó chân nữa. Ta không có ý kiến gì với suy nghĩ phong kiến cổ hủ của nàng ta, dù sao thì quỷ sai không cảm thấy đau, thấy đẹp thì cứ bó chân thôi. Nhưng Tiểu Thiến cảm thấy nàng ta làm vậy chẳng khác nào như đang tự hành hạ tâm linh của mình, nhất định một ngày nào đó phải giải phóng cho nàng ta mới được. Nói thì nói vậy nhưng Tiểu Thiến nỗ lực suốt cả năm trời mà vẫn chưa thành công.

Bọn ta gọi một bàn đầy thức ăn, ba quỷ sai gom lại có tới ba lượng bạc, đương nhiên là dư sức chi trả. Cũng may là vị giác của quỷ sai vẫn còn, nếu không quỷ sai còn có lạc thú gì trên nhân thế nữa chứ? Khi đấy không chừng tỷ lệ nhảy việc sẽ tăng đến hai trăm phần trăm mất.

Ta nhấp một ngụm cao lương, thật cay nồng, “Tiểu Thiến, sao cậu biết hắn sẽ tới đây?”

“Chàng là thư sinh, đầu tháng giữa tháng đều hẹn gặp các thư sinh khác đến đây để bình luận thi từ ca phú, thật là phong nhã mê người.”

Ta tủm tỉm cười, chẳng thấy phong nhã gì mà chợt nhớ đến mấy tiểu thuyết xuyên việt đọc hồi trước, đây chính là lúc nữ nhân vật chính trổ tài đạo văn đạo thơ đây.

“Thư sinh toàn là lũ vô dụng.” Nhàn Thục lãnh đạm nhận xét, giọng nói nhỏ nhẹ khẽ khàng, mỗi tháng hai lần nàng đều bị Tiểu Thiến kéo đến đây nhòm “trai đẹp”, đương nhiên là không ưa nổi gã thư sinh này.

Tiểu Thiến lườm Nhàn Thục rồi tiếp tục chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chẳng bao lâu sau, một bạch y thư sinh từ đầu đường lững thững đi tới, ngoài mặt mày sáng sủa ra thì ta chẳng thấy hắn có điểm gì đặc biệt cả, không gây cho người khác cảm giác chấn động choáng váng như các “trai đẹp” trong các thể loại truyện xuyên việt. Trong mắt của người hiện đại, hắn thuộc dạng chiều cao khiêm tốn, chưa tới một mét bảy, quần áo bằng bố trắng điểm không ít mảnh vá, coi bộ gia cảnh không mấy sung túc.

Tiểu Thiến mắt dán chặt vào gã thư sinh, ta cười thầm trong bụng, nghĩ cũng may hắn không nhìn thấy rõ mặt Tiểu Thiến, nếu không, bị ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm hết lần này sang lần khác thì tâm lý cũng bị phỏng rộp lên mất.

Gã thư sinh tiến vào tửu lâu, tụ họp với mấy thư sinh khác. Bọn họ chỉ gọi trà suông nhưng lại ngồi ba hoa khoác lác đến cả nửa ngày trời. Tiểu nhị và chưởng quỹ hết sức coi thường đám thư sinh nghèo này nhưng cũng chẳng làm sao đuổi bọn họ đi được.

Ta lắng nghe bọn họ ngâm nga thi từ ca phú một cách hứng thú, vốn không ràng cổ văn nên mấy bài thơ con cóc của bọn họ lại khá hợp với trình thưởng thức của ta. Đây là một trò tiêu khiển của cổ nhân, chẳng khác gì người hiện đại đi hát karaoke cả, một đám người không chuyên bon chen đi làm công việc chuyên nghiệp.

“Thất Thất, cô làm sao lại lấy tên là Thất Thất vậy?” Nhàn Thục chợt hỏi. Theo ý của cô nàng, tên gọi của nữ tử không phải muốn đặt sao là đặt, nhất định phải vừa thanh tao vừa hiền lành, lấy tên theo chữ số đúng là quá sức đặc biệt .

“Có phải là do cậu có dây mơ rễ má gì với Trầm Lãng trong Võ Lâm ngoại truyện không?” Tiểu Thiến cũng chõ miệng vào. Trời đã ngả về chiều, gã thư sinh của cô nàng ra về từ lâu rồi.

“Đương nhiên là không phải,” ta đáp. “Vì ta sinh đúng ngày bảy tháng bảy.”

Nhàn Thục thở hắt một hơi thán phục, Tiểu Thiến dù gì cũng khá là hiểu rõ suy nghĩ của cô nàng, “Nhàn Thục à, ngày bảy tháng bảy của bọn ta không giống như mùng bảy tháng bảy của Ngưu lang Chức nữ đâu.”

Cái tên Thất Thất nghe có vẻ khá là linh hoạt, khiến người khác cảm thấy thân cận. Lâu dần, ai cũng quen gọi ta là Tiểu Nhiếp chứ không gọi là Thất Thất nữa.

“Thì thần đã tới, ta phải đi định hồn thôi.” Nhàn Thục đứng dậy, quen tay vuốt vuốt váy cho phẳng. Tiểu Thiến giả vờ chẳng thèm để ý nhưng lại lén làm mặt quỷ với ta.

Ta hôm nay không có hồn cần định, muốn lười biếng một chút. Ngoài đường người qua kẻ lại cũng khá nhộn nhịp. Ta có cảm giác tách biệt hẳn với mọi người bởi ta không cần phải tất bật vì cuộc sống như bọn họ nữa.

Tiểu Thiến phẩy tay, là người đầu tiên bỏ đi. Hồn cần định hôm nay của nàng ta là bị cừu nhân giết chết, nàng ta định đi sớm để coi trò vui.

Nhàn Thục chần chừ một thoáng rồi quay đầu sang ta, “Thất Thất, hôm nay cô theo ta đi định hồn được không?”

Ta ngẩn ra rồi vội đồng ý, dù gì cũng đang rảnh rang mà.

Nàng dịu dàng nắm lấy tay ta, trong chớp mắt ta đã chuyển đến một địa phương khác.

Ngó nghiêng chung quanh, ta phá lên cười.

Hèn gì phải kéo ta theo cùng, nơi định hồn là kỹ viện, đúng là khó khăn cho Nhàn Thục thực.

Ta nắm chặt tay Nhàn Thục, nàng dùng pháp thuật thay một bộ nam trang cho bọn ta. Pháp lực của ta yếu ớt đến mức đáng thương, chẳng biết năm nào tháng nào mới đạt tới trình độ như vậy.

Tú bà kỹ viện chạy lại chào đón, ả ta muốn nhìn mặt bắt hình dong, xem túi tiền bọn ta có nặng hay không, nhưng nhìn ngang nhìn dọc vẫn nhìn không rõ, chỉ đành theo quần áo ước chừng bọn ta là thương nhân, bèn tìm một góc khuất mời bọn ta ngồi.

Nhàn Thục xòe quạt quạt lấy quạt để như muốn xua đi sắc hồng không hề tồn tại trên mặt. Ta nhịn cười, quan sát kỹ viện. Bừa bãi, dung tục, chẳng giống như kỹ viện trên ti vi gì cả, nhưng cũng tạm được, rất đậm vẻ phong trần.

Từ chối hai cô nương do tú bà dẫn tới, hai người bọn ta chỉ ngoan ngoãn ngồi uống rượu. Ta hỏi: “Cô định hồn nào, ở phòng nào? Sao lại chết?” Chết tại kỹ viện, lẽ nào là chết vì tình?

Nhàn Thục dùng quạt trỏ vào phòng sau lưng, “Ở đây, phòng Yên Hồng, ta không hiểu nguyên nhân chết cho lắm.”

Ta quen thói liếc nhìn sang mặt quạt của nàng, nhưng chỉ thấy một màu trắng toát.

Nàng xoay quạt đọc từng chữ cho ta nghe.

“Phạm Trung, Vĩnh Lạc năm thứ mười, ngày mười lăm tháng bảy giờ tuất một khắc, phòng Yến Hồng, Thúy Vân lâu, Giang đô, phủ Dương Châu, mã thượng phong.”

Mã thượng phong? Ta phun rượu phèo phèo.

Recent Related Posts

8 thoughts on “Quỷ Sai 5

  1. Nhìn lại mới thấy là Quỷ Sai 5 ngày 15 thang 5. Bà đúng là đáng yêu khéo léo mờ :)

    Nhưng Lọ lem bao giờ xong nhỉ? Ít ra bớt bớt nợ để tôi còn đến lấy Kindle chớ. Sao tôi lại phải sống cái kiểu bưng mặt không dám nhìn ai này :((

  2. Bà Ái ơi bà muốn tôi sống nhìn thấy người ta hay chết đi thì bà bảo tôi một tiếng nhá!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>