Quỷ Sai 4

Khởi đầu nghiệt duyên

“Ca, muội vẫn còn đói.” Tiếng rên rỉ yếu ớt đó là do đứa bé gái thốt lên, gò má khô héo của nó vẫn chẳng ửng hồng lên được chút nào, tròng mắt tựa hồ còn thêm mê mang, trên môi còn dính một ít vụn bánh bao.

Ta và đứa bé trai nhìn nhau một thoáng, lờ đi vẻ bất an trong mắt đối phương, vội tiếp tục đút bánh bao cho đứa bé gái. Nó cố gắng dùng hết sức lực nuốt bánh vào bụng. Ta mơ hồ nghĩ đến một chuyện: Người đói quá lâu không nên ăn quá nhiều, nhưng rồi lại cảm thấy vấn đề không phải ở chỗ này.

Khi ta đút cho nó ăn tới cái bánh bao thứ chín, ta mới hiểu ra, dừng tay lại, trong lòng chua chát nhìn đứa bé trai vẫn đang đút cho muội muội ăn cái bánh thứ mười. Dưới ánh mắt quan tâm của bọn ta, hơi thở của đứa bé gái càng lúc càng yếu ớt rồi dứt hẳn.

Đồng hồ đeo tay chỉ đúng giờ ngọ hai khắc, sớm hơn thời gian tử vong định trước một khắc, việc cố sức nuốt bánh bao đã làm tiêu hao hết năng lượng còn sót lại trong người nó.

Đứa bé trai ôm chặt muội muội ngây ngẩn cả người, nó chắc vẫn chưa hiểu được hoàn toàn tử vong là thế nào, hay là cảm thấy thật hoang đường, vì sao muội muội lại chết? Chẳng phải nó đã cố sức đút bánh cho muội muội ăn rồi sao? Vì sao vẫn phải chết?

Một hồi sau định thần lại, nó mới ôm lấy thi thể của muội muội thất thanh khóc lớn.

Chỉ khi định hồn thì Quỷ sai và người hay sinh linh mới có thể tiếp xúc với nhau mà thôi, ta sớm đã nghĩ ra, vô luận cho nó ăn bao nhiêu bánh bao thì cũng vô dụng, đều biến thành không khí cả. Mấy cái bánh bao căn bản chưa từng đi vào bao tử của đứa bé gái, nó vẫn còn bị đói, ăn xong mười cái bánh bao, nó bị chết vì đói.

Đột nhiên ta cảm thấy mình thật khờ khạo, thật bất lực. Ta tự cho là mình có lòng thương người, cứu mạng người khác, kỳ thực chỉ là muốn cho lương tâm được an ổn thôi, làm chuyện vô dụng còn khiến cho đứa bé sớm chết hơn. Lẽ ra nó có thể dùng một khắc thời gian còn lại nhìn quanh trần thế, gần gũi với ca ca, ta hiểu rất rõ một khắc thời gian đối với người sắp chết mà nói dài dằng dặc thế nào.

Ta quỳ trên mặt đất, mặt không chút biểu tình, muốn khóc mà chẳng có nước mắt.

Quỷ sai trên nhân thế trước giờ đều là kẻ ngoài cuộc, người đứng xem, không hề mà cũng không thể tham dự mảy may nào.

Tử hồn của đứa bé gái phất phơ rời khỏi xác, thương xót nhìn xuống ca ca. Nó không phải là ác quỷ, nó chỉ mới năm tuổi, làm được chuyện xấu gì chứ? Nó nên ngoan ngoãn bước lên cầu Nại Hà, uống Mạnh bà thang, đầu thai sang kiếp khác chứ không nên ở đây nhìn nỗi đau khổ của người thân.

Ta dùng đầu quạt điểm nhẹ vào thi thể của đứa bé gái, tử hồn vội mỉm cười ngoan ngoãn quay lại thân thể.

Ta giúp đứa bé trai tìm được một chỗ dưới cây liễu bên dòng suối để mai táng muội muội. Đó là lần duy nhất ta đích thân chôn cất đối tượng định hồn ủa mình. Cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy bộ dạng của quỷ lại, khuôn mặt buồn bã, ngũ quan bình phàm cùng áo tang màu vàng. Hắn lôi hồn phách của đứa bé gái ra, đẩy vào chuỗi tử hồn chen chúc sau lưng rồi lẳng lặng rời đi, không thèm nhìn ta một lần nào.

Đứa bé trai đã nín khóc, nó cũng chẳng còn bao nhiêu nước để chảy ra ngoài nữa, nó đói bụng lắm, chỉ tiếc ta không còn hy vọng cứu được nó, ta không thể thừa nhận thất bại hết lần này sang lần khác.

Trước khi đi định một tử hồn khác, ta nhắn nhủ một câu với đứa bé trai.

“Nếu ngươi không muốn chết thì ra suối uống chút nước, tắm rửa sạch sẽ, tìm một gia đình tốt bán thân đi.”

Không biết có phải lại phía công vô ích hay không, ta không nỡ nhìn khuôn mặt quật cường của nó nữa, lẳng lặng rồi đi.

oOo

“Quỷ đầu đại ca, nếu như… Ý muội lả nếu quả như lúc đó, muội đưa tiền cho người qua đường, nhờ họ mua bánh bao cho đứa bé gái ăn, nó có chết đói nữa không?” Sau lần định hồn đó, ta có hai ngày “nghỉ phép”, có nghĩa là không có quá nhiều hồn cần định, ta không nhịn được chạy về địa phủ hỏi Quỷ đầu đại ca.

“Nó vẫn cứ chết thôi, chỉ cần đồ ăn có liên quan đến muội thì đều không dùng được”. Huống hồ loại “bố thí” này trực tiếp làm cho mạng số thay đổi, tuyệt đối sẽ không được phép.

Ta nhụt chí vô cùng.

“Đừng nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đó nữa, mới thực tập được có mấy ngày, muội cẩn thận chút đi.” Quỷ đầu đại ca lơ đãng lât sổ tử hồn của ngày hôm nay để tìm tử hồn có tiềm chất trở thành quỷ sai. Danh sách đó chỉ huynh ấy mới nhìn thấy được, trong mắt của ta, sổ tử hồn đó chỉ là một xấp giấy trắng. Đó cũng là do địa phủ phân công công việc hết sức chặt chẽ, không phải việc của ta thì ta không có quyền biết.

“Đứa nhỏ có được tuyển làm quỷ sai không?” Ta vẫn còn không quên được đứa bé gái đó.

“Không đâu, không phải ai cũng được tuyển vào địa phủ.” Quỷ đầu đại ca giải thích cho ta nghe. “Nó chỉ mới năm tuổi, chưa trải đời, chỉ là một tờ giấy trắng nên chỉ có thể đi đầu thai kiếp khác thôi.”

Những người có thể tiến vào địa phủ làm việc đều có chút đặc điểm gì đó, chẳng hạn như sự “an phận thủ thường” của ta, “tò mò” của Bạch Hiểu Tiểu, “ham làm quan” của Thang Kỳ, “chán đời” của Chu Tuấn, tất cả đều thuộc loại “đứng đầu” trong đám người cùng tính cách. Nhưng đối với các chức quan khác chẳng hạn như phán quan, thì cần phải tìm người có kinh nghiệm làm quan nơi dương thế, lại còn có tài suy luận phán đoán, ví dụ như Bao Chửng, Địch Nhân Kiệt. Quỷ lại thì tuyển những người lãnh khốc vô tình tâm địa sắt đá khi còn sống. Quỷ đầu đại ca lúc sinh tiền có làm cho một công ty săn đầu người, coi như cũng quen đường đi nước bước.

“Lúc trước ta tuyển quỷ sai toàn chọn những kẻ tinh anh năng lực vượt trội, giành giật với đám Quỷ đầu khác đến sứt đầu mẻ trán. Kết quả thì sao, mấy năm liền chẳng đâu vào đâu, đám tử hồn chẳng những không chịu làm quỷ sai, mà những đứa chịu cũng chỉ làm có mấy năm đã bị dụ dỗ đi làm Trường kế gì gì đó hoặc chạy đi đầu thai mất.” Huynh ấy lộ vẻ tiếc hận, “Lần này ta cũng nhìn sai nốt, ai ngờ lão Chu cũng bị dọa cho sợ, mới ba ngày đã đi đầu thai rồi.”

Lão Chu là chỉ Chu Tuấn, lão ta tám mươi tuổi qua đời, theo lý thì ai cũng phải gọi lão một tiếng Lão Chu, nhưng nhìn bề ngoài thì lão ta chỉ mới hai bảy hai tám tuổi thôi. Quỷ đầu đại ca nói bề ngoài của tử hồn không phải là cố định mà tùy theo niên linh tử hồn yêu thích nhất lúc còn sống. Ta giữ lại vẻ ngoài hồi mười bảy mười tám tuổi, năm đó vừa mới tốt nghiệp trường dạy nghề, đối với mọi việc vẫn còn tràn ngập ước mơ và hoài bão.

“Bị cái gì hù dọa?”

“Lão ta đi thế kỷ 20, vừa khéo đụng phải cách mạng văn hóa, chưa tới ba ngày đã nói xem không hiểu, chịu không nổi, chạy đi đầu thai.”

Ta không biết nói gì thêm. Lão xuất thân Nho gia, muốn lão hiểu được cách mạng văn hóa thật không phải là dễ.

Như vậy tính ra, một trăm năm trước sau khi ta chết bao gồm luôn cả cách mạng văn hoa, hai lần đại chiến thế giới, coi như cũng đáng. Những đoạn thời gian bận rộn nhất không có phần của ta.

“Đừng nói là ta không nhắc muội, tuy lần này muội không cứu được người, nhưng có lúc quỷ sai nhúng tay vào việc dương thế có thể khởi tử hồi sinh, nhất là,” Huynh ấy lườm ta một cái vẻ coi thường, “Nếu muội cứu phải người đáng phải chết, đối với muội, đối với hắn ta chẳng có chỗ tốt gì.”

“Chẳng lẽ còn có hình phạt nữa sao?” Đã chết rồi đương nhiên không thể chết thêm lần nữa, chỉ có thể chờ bị phạt thôi.

“Muội có đi nghe giảng về Những điều cần chú ý khi định hồn không?” Huynh ấy trợn mắt, “Đến lúc ấy muội tự mà đi tới Uổng Tử thành chờ tuyên phạt đi, người bị muội cứu sau mấy canh giờ cũng chết thôi, mà chết còn thảm thương hơn nữa.”

Ta khụt khịt mũi, quyết định về sau không hỏi chuyện phàm trần, an phận làm một quỷ sai cho tốt.

Lúc ấy ta không biết rằng Quỷ đầu đại ca không phải vạn năng, biết hết mọi quy định của địa phủ. Kỳ thật mệnh vận của con người có thể bị quỷ sai thay đổi, vào ngày thực tập thứ ba, ta đã cải biến mệnh vận rồi.

Ngày hôm đó lẽ ra trên mặt quạt phải hiện ra bốn cái tên:

Trương Thanh, Vĩnh Lạc năm thứ mười ngày mùng tám tháng sáu giờ sửu một khắc, góc đường phía tây Lâm Hoài Phượng Dương phủ, đói chết.

Tô Hồng, Vĩnh Lạc năm thứ mười ngày mùng tám tháng sáu giờ ngọ ba khắc, phía nam đường đông Diêm thành Hoài An phủ, đói chết.

Cố Chiết Trúc, Vĩnh Lạc năm thứ mười ngày mùng tám tháng sáu giờ tuất năm khắc, cửa Lục Hợp thành Ứng Thiên phủ, đói chết.

Tô Dục, Vĩnh Lạc năm thứ mười ngày mùng tám tháng sáu giờ hợi, phía nam đường đông Diêm thành Hoài An phủ, đói chết.

Nhưng tới tay ta thì chỉ còn lại ba người, bởi vì hôm đó ta là quỷ sai, giờ ngọ gặp phải Tô Dục, một câu nói của ta sẽ cứu được tính mạng đứa nhỏ. Đó không phải là cố ý, đương nhiên sẽ không bị trách tội, nếu muốn lần tìm nguồn cơn thì chỉ có thể nói đó là định mệnh.

Nếu thiên phủ quả thật có thần minh, hắn ta nhất định đang hứng khở chờ đợi tên quỷ sai nhỏ bé là ta cùng với Tô Dục…

Quấn quýt chẳng rời.

Recent Related Posts

6 thoughts on “Quỷ Sai 4

  1. Bà kia ra đây! Tôi nghe bà mở cửa, bà chỉ com một phát rồi chạy té khói, giờ tôi phải đi dọn rác này :))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>