Quỷ Sai 3

Công tác Quỷ sai

Ta được sắp xếp cho đi thực tập ở niên đại Vĩnh Lịch thời Minh, lúc này soán vị vừa mới chấm dứt, bắt đầu một đoạn ngày tương đối thái bình. Quỷ đầu đại ca khoe chính mình đã ra tay giúp ta kiếm được địa điểm thực tập thực thanh nhàn. Nếu thông qua thực tập, ta sẽ ở lại công tác năm năm ở triều đại này, năm năm sau muốn đi đâu tùy ý.

Thời gian thực tập kéo dài ba tháng, Quỷ sử mở đường cho ta đi tới Minh triều, trong vòng mấy năm tới sẽ dành riêng cho ta đi.

Quỷ sử này họ Đinh, là quỷ sử đầu tiên ta gặp, và cũng gây cho ta ấn tượng sâu sắc nhất. Ta cảm thấy trên đời này chẳng có ai chán chường công việc của mình như hắn cả. Hắn làm việc cho có, rõ ràng là muốn ta mau chóng biến cho khuất mắt. Sau nghe Quỷ đầu đại ca kể là hắn sắp đi đầu thai rồi, còn hối lộ phán quan xin vào đường Súc sinh làm một con lười, ta cảm thấy con đường này rất phù hợp với hắn.

Phương tiện định hồn ở Minh triều là một cây quạt, theo sổ tay Những điều cần chú ý khi định hồn, vật định hồn sẽ thay đổi theo triều đại, thời Hán là thẻ trúc, thời Đường là khăn lụa, thời Tống là quyển sách, thời Minh là cây quạt, vân vân và vân vân. Đến thời hiện đại thì đơn giản hơn nhiều, ai nấy đều cầm một chiếc điện thoại di động, tiện ơi là tiện!

Cây quạt một mặt để trống, một mặt vẽ hình sơn thủy, mặt trống mỗi ngày vào giờ tí sẽ hiển thị danh tính của các tử hồn cần định hồn vào ngày hôm sau cùng với thời gian tử vong, địa điểm tử vong và nguyên nhân tử vong. Nếu số tử hồn cần thu quá nhiều thì cỡ chữ và khoảng cách sẽ thu nhỏ lại. Có lần không tài nào đọc nổi mấy hàng chữ bé ti ti, ta phải quay về địa phủ mượn một cái kính lúp, ngày hôm đó ta phải định tới năm mươi bảy tử hồn.

Ai nói Minh triều là thanh nhàn chứ?

Sổ tay Những điều cần chú ý khi định hồn viết khá là dài dòng lê thê, may nhờ Bạch Hiểu Tiểu tổng kết lại, trọng yếu chỉ có mấy điều sau:

1. Quỷ sai trong mắt người ta hay sinh linh chẳng có tên gọi, chẳng có khuôn mặt, có nghĩa là không ai có thể nhớ được tên tuổi, bề ngoài của y/ thị, do vậy cũng không thể đưa bất cứ vật gì cho phàm nhân.

2. Quỷ sai không có tiền lương, chỉ đem theo một cái túi chứa công tác phí. (Công tác phí ở Minh triều là một lượng bạc, trong túi vĩnh viễn chỉ có một lượng bạc, đủ cho ăn mặc ở đi lại, xài hết lại có thêm.)

3. Nếu định hồn thất bại thì phải thông báo cho quỷ lại ở địa phủ, ghi tên tử hồn này vào danh sách truy nã.

Lần định hồn đầu tiên của ta là một viên ngoại chết già, bụng phình to, vào lúc tử hồn của lão ta vừa xuất khiếu, ta dùng đầu quạt điểm nhẹ một cái, hồn phách lập tức an ổn ở lại trong cơ thể, chờ quỷ lại tới câu hồn.

Đó là lần đầu tiên ta thấy linh hồn xuất khiếu, hồn thể màu trắng trong suốt khiến ta cảm thấy tử vong tựa hồ như cũng có vẻ lãng mạn riêng. Cha ta mất lúc ta mới tám tuổi, ở linh đường, ta lén thò tay chạm vào thân thể cứng ngắt của cha, giống như một khối đá lạnh lẽo, không có chút ấm áp gần gũi nào. Vì thế, rất lâu rất lâu sau đó, tử vong trong mắt của ta đều có vẻ đáng sợ và ghê tởm, ta cảm thấy cái chết khoác vẻ ngoài xấu xí, hết sức cực đoan bá đạo.

Nhưng hồn phách trong suốt phất phơ đó lại khiến ta nhận thấy, dẫu lúc sinh tiền bụng đầy rượu thịt, xấu xí khó ưa, chết rồi vẫn hóa thành làn khói nhẹ lơ lửng, chẳng phải là một loại giải thoát mỹ lệ hay sao? Ta hiện giờ bất quá là một sợi u hồn, nhưng vẫn có thể chạm đến hoa cỏ nhân gian, thưởng thức cảnh đẹp núi sông, chẳng phải là một dạng trùng sinh sao?

Quỷ đầu đại ca nếu biết ta có loại suy nghĩ rồ man tíc về việc định hồn thế này chắc cũng cảm thấy an ủi lắm lắm.

Lúc ấy ta cứ nghĩ công việc của quỷ sai chỉ có như vậy mà thôi.

oOo

Nói một cách nghiêm khắc, quỷ sai chỉ là một nhân chứng tử vong, chứng khiến sinh mệnh rời đi, an ủi linh hồn, hoàn toàn chẳng dính dáng gì đến chuyện người đó khi nào chết, vì sao mà chết. Nhưng có lúc sinh mệnh rời đi lại khiến ta không tài nào tiếp nhận được.

Vào canh giờ định trước, ta dùng pháp thuật trong nháy mắt chuyển đến một con đường ở Hoài An, đó là pháp thuật ta vừa mới học được, cũng là loại nhập môn mà quỷ sai nhất định phải tu luyện. Bách tính trên đường đương nhiên có kẻ nhìn thấy ta từ trên trời hạ xuống, coi đó là chuyện hiếm có, nhưng bọn họ không nhớ nổi dung mạo của ta, hét lên một tiếng tránh ra hai ba bước, lập tức liền quên đi cảnh mình vừa chứng kiến.

Sống trên đời này, gây ấn tượng cho kẻ khác bất quá chỉ là tên gọi và diện mạo, ngẫm lại cũng chẳng có gì thú vị.

Quan sát kỹ càng người đi lại trên đường, ta bất ngờ phát hiện đối tượng định hồn lần này là một đứa bé gái.

Tô Hồng, Vĩnh Lạc năm thứ mười, mùng tám tháng sáu giờ ngọ ba khắc, đường nam ở phía đông Diêm thành Hoài An phủ, đói chết.

Đó là một đứa bé gái năm tuổi nằm co rúm ở góc đường, tóc tai rối bời, khuôn mặt đen đúa, áo quần rách rưới, ngả người dựa vào một đứa bé trai. Đứa bé trai gầy nhom chỉ mới khoảng bảy tuổi. Trên đường không phải là ít khất cái, nhưng tình trạng của đứa nhỏ này là tệ nhất, má hóp vào, tròng mắt lồi ra, ánh mắt lờ đờ mê mang, chân tay khẳng khiu, nếu không có đứa bé trai ôm lấy thì đã co quắp ngã gục xuống đất rồi, rõ ràng chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Ta bước tới trước mặt bọn họ. Mặt quạt ghi rõ: Hôm nay ta phải định ba tử hồn chết đói ở Hoài An, cô bé là tử hồn thứ nhì. Trước đó là một lão già như đèn dầu lay lắt, chết cũng chẳng có gì đáng tiếc. Nhưng đứa bé gái còn quá nhỏ, ở hiện đại thì vẫn đang học mẫu giáo, thế mà lại phải chết trong ngày hôm nay.

Một bàn tay nhỏ bé níu lấy váy của ta, là đứa bé trai. Nó ngẩng đầu chăm chăm nhìn ta, ánh mặt tuyệt vọng mờ mịt nhưng vẫn lóe ra một tia hy vọng: “Xin người thương xót, cho muội muội con ăn gì đó, nó… nó sắp chết đói rồi.”

Đứa bé là người phàm, tự nhiên không nhìn thấy rõ mặt của ta, nhưng tướng mạo thế nào trong mắt nó có quan trọng gì đâu, nó chỉ muốn tìm được một người tới cứu muội muội, người đó chỉ cần có chút xíu từ bi thì sẽ sẵn sàng cứu mạng người khác. Nó tin tưởng chắc chắn rằng có người như thế, không chịu buông tay, đó có lẽ là lý do giúp nó chống chọi được lâu hơn so với muội muội.

Đầu óc ta trống rỗng, trong lúc nhất thời xúc động, ta xoay người tìm một quán bánh bao, lấy một lượng bạc trong túi ra mua lấy mười cái bánh bao cùng một chén nước trong, không kịp lấy tiền thối chạy vội về đưa cho đứa bé trai, giúp nó đỡ cô bé ngồi dậy ăn bánh bao.

Đứa bé gái hôn mê bất tỉnh, nó vạch đôi môi khô nứt của muội muội, đổ chút nước vào, rồi xé bánh bao thành từng miếng nhỏ, không để ý gì đến chính mình cũng đang đói thắt ruột, liều mạng nhét từng miếng bánh vào miệng em gái. Đứa bé gái chắc là hồi quang phản chiếu, thanh tỉnh lại một chút, biết phải nuốt bánh bao nhét trong miệng, dùng chút sức lực cuối cùng để cứu vớt tính mạng. Một người nhét một người nuốt, trong chớp mắt đứa bé gái đã ăn hết bốn cái bánh bao.

Đứa bé trai lúc này mới lộ vẻ an tâm, thần kinh căng thẳng nay đã thoải mái đôi chút, ôm lấy tiểu muội, khóe môi hé lộ nét cười.

Ta cũng thở phào một hơi, ta trước giờ là kẻ hay mềm lòng, lúc còn sống trên đường gặp khất cái đều cho chút tiền, nhưng khất cái cổ đại khác hiện đại ở chỗ họ không phải vờ bệnh rên rỉ chờ lòng thương mà thực sự đói bụng đến chết. Sinh tử của bọn họ được quyết định chỉ bởi một ý niệm.

Đến đây ta mới nghĩ ra, thân là quỷ sai, không ngờ lại cứu sống người bị ghi tên trong sổ Diêm vương. Coi bộ cái nghề quỷ sai này ta không làm được bao lâu nữa, mới làm ba ngày đã nghỉ việc, chỉ e ta không phá kỷ lục làm lâu nhất mà lập ra kỷ lục làm việc ngắn nhất đây. Lúc đó chắc vẻ mặt của Quỷ đầu đại ca sẽ rất là đặc sắc.

Ta chỉ biết cười khổ, bên tai chợt vang lên tiếng thì thào yếu ớt: “Ca, muội còn đói lắm.”

Recent Related Posts

4 thoughts on “Quỷ Sai 3

  1. giờ mới trông thấy cái favicon, thật là sáng tạo, không ngờ bà thích màu hồng trói nọi như vậy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>