Quỷ Sai 1

Sơ nhập địa phủ

Ta là một tên quỷ sai.

Nói cho chính xác thì ta vẫn chưa phải là một quỷ sai chính thức.

Ta chỉ mới là một tên quỷ sai vừa học xong lớp huấn luyện, đang trong thời kỳ thử việc. Ba tháng huấn luyện ròng rã, đi học lơ mơ gà gật, ta cũng hết sức nghi ngờ liệu mình có thể làm nổi cái nghề quỷ sai này hay không. Thật may là Quỷ Đầu đại ca cho ta biết địa phủ mỗi ngày phải nhận hơn vạn tử hồn, nếu ta không làm nổi thì còn khối người chờ sẵn, không cần phải lo lắng quá.

Có lẽ đó chính là cách an ủi đặc biệt của địa phủ.

Lúc còn sống, ta rất là tầm thường, thi rớt trung học, học nghề xong lập tức ra đi làm ở một nhà máy sản xuất đinh ốc. Công việc của ta mười năm như một, chỉ là dán nhãn cho sản phẩm, số ngày nghỉ đếm trên đầu ngón tay, đơn điệu đến mức không sao đơn điệu hơn được. Ta đi xem mắt mấy lần nhưng chẳng được ai nhắm trúng. Sau đó, trong một vụ tai nạn, ta chấm dứt cuộc đời vừa tròn hai mươi chín tuổi, bỏ lại mẹ già, một thân một mình đi tới địa phủ.

Lúc mới tới ta cứ ngỡ mình xuyên việt, bởi vì vụ tai nạn này quá sức dữ dội, khiến hồn phách của ta tan tành hết cả. Một hồi thật lâu mới lấy lại tinh thần, tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong một căn phòng tường gỗ ngói lưu ly, chung quanh là tầng tầng lớp lớp lụa trắng, trên ghế trúc có đặt sẵn một bộ áo lướt thướt bằng lụa mỏng, rõ ràng không phải cùng một thời đại với ta.

Nghĩ tới nghĩ lui, ta bắt đầu đoán chắc mình xuyên việt rồi. Cái định luật xuyên việt này quả không sai, người càng bình thường càng dễ có cơ hội xuyên việt. Cái loại người bình thường như ta lẽ ra không nên chết non, hẳn là ở một thời không khác sáng tạo một sự nghiệp huy hoàng, khiến đám trai đẹp yêu ta đến chết thì mới đáng kiếp này.

Do vậy, khi Quỷ Đầu đại ca bước vào phòng, ta giả vờ ngơ ngác thốt lên: “Ngươi là ai? Ta hình như mất trí nhớ rồi.” Cái chiêu cũ xì ngán ngẩm nhưng bao giờ cũng phải xài khi xuyên việt chính là: Giả vờ mất trí nhớ.

Đó là bước khởi đầu, chỉ tiếc đó không phải là khởi đầu của ta, ta không có xuyên việt mà thực sự chết ngắc rồi.

Quỷ Đầu đại ca nhìn ta, ngơ ngác chính hiệu con nai vàng: “Lẽ nào lại thế, muội còn chưa uống Mạnh bà thang mà?”

“Mạnh bà thang? Ở nhân gian cũng uống được Mạnh bà thang sao?” Ta hỏi.

“Ở nhân gian đương nhiên uống không được, nhưng muội đang ở địa phủ mà.” Huynh ấy đáp một cách chắc như đinh đóng cột.

“Địa phủ? Không phải ta xuyên việt sao?” Ta lộ vẻ ngạc nhiên.

Cuối cùng huynh ấy cũng nhận ra bọn ta ông nói gà bà nói vịt, huynh ấy tủm tỉm cười: “Nơi này không phải là thời cổ, muội không có xuyên việt, chỉ là chết đi rồi, theo trình tự tiến vào địa phủ thôi.”

Ta trợn mắt há hốc mồm. Ta chết thật rồi sao?

Huynh ấy cũng chẵng để ý, ung dung rút một bao thuốc lá ra khỏi ống tay áo, dùng bật lửa châm một điếu rồi than thở với ta: “Từ khi Diêm vương đại nhân mê mẩn phong cách kiến trúc nhà Đường, nhà cửa dưới địa phủ toàn biến thành cái kiểu này, ta mặc trường sam cũng là muốn lấy lòng cấp trên thôi.”

Huynh ấy còn an ủi ta: “Muội an tâm, muội không phải là người đầu tiên tưởng là mình ‘xuyên việt’ đâu. Tử hồn từ thế kỷ 21 tới đây, trong đám nữ nhân dưới 30 tuổi, mười người thì có bảy tám tưởng là mình xuyên việt rồi. Nếu không phải muội nhắc tới thì ta đã quên mất muội cũng tới từ thế kỷ 21.”

Ta chết thật rồi, tuy nhiên lúc ấy mắc cỡ đến mức muốn chết thêm một lần nữa.

oOo

Thay bộ quần bò áo sơ mi mặc lúc chết, ta mặc vào bộ trang phục nhà Đường. Không mặc nổi bộ váy dài thướt tha bằng lụa mỏng đó vì cách mặc phức tạp quá, ta bèn nhờ Quỷ Đầu đại ca kiếm cho ta một bộ trường sam.

Nhân tiện, ta hỏi Quỷ Đầu đại ca: “Chừng nào muội có thể đi đầu thai đây?”

Quỷ Đầu đại ca cười một cách thần bí: “Không cần gấp, ta có chuyện cần bàn với muội, đi một vòng địa phủ chơi cái đã.”

Ra khỏi căn nhà gỗ thì ta mới thấy bầu trời xám xịt mờ ảo, khác hẳn với lúc hoàng hôn bình thường. Quỷ Đầu đại ca nói cho ta biết cơ hội thấy trời quang mây tạnh ở địa phủ cũng bằng cơ hội mặt trời mọc từ phía tây ở nhân gian. Huynh ấy còn buôn chuyện, nói rằng ở thiên phủ ngày nào trời cũng nắng chói chang.

Ta chẳng mấy quan tâm gì tới nắng trời hay thiên phủ, nói đúng ra ta là một kẻ ngây ngây ngô ngô, chẳng có yêu cầu cao xa gì với sự vật bên ngoài. Huống gì ta vẫn còn chưa thoát khỏi con sốc tử vong, lúc còn sống ta làm gì ngờ được cuộc đời mình lại chấm dứt một cách nhanh chóng sạch sẽ thế này, chẳng khác gì như đi du lịch xa nhà, địa điểm là địa phủ vậy.

Đường xá dưới địa phủ cũng y hệt như Đường triều, đi khỏi khu dân cư nhà gỗ san sát là con đường cái tấp nập.

“Không phải ai cũng thích điện thoại di động đâu.” Quỷ Đầu đại ca nhìn chiếc iphone trên tay một nam nhân vẻ chán ghét. “Chỉ có đám hồn nhà quê từ cổ đại tới mới ham điện thoại di động thôi, hồn hiện đại bọn ta đều dùng pháp thuật để liên lạc với nhau, ai thèm dùng điện thoại chứ! Xíiiiiiiiiiiiiiii!”

Hồn hiện đại bọn ta? Xem ra Quỷ Đầu đại ca sinh cùng thời với ta, người cùng thời gặp nhau thì lẽ ra phải vui như hội chứ, ta lại ngẩn người.

“Pháp thuật là cái gì?” Có giống như trong truyện Harry Potter không?

“Là…” Huynh ấy thò tay chỉ ngón trỏ lên trời, một ngọn lửa nhỏ xíu bập bùng ngay đầu ngón tay. “Muốn làm gì là làm ngay cái đó.”

Ta giật bắn mình, không cần niệm chú, không cần múa tay, chỉ tùy ý phù phép mà thôi, thật khiến ta sinh lòng hâm mộ. Quỷ Đầu đại ca trong mắt ta từ một gã thanh niên diện mạo bình thường, vóc người trung bình đã biến thành một tuyệt thế cao nhân pháp thuật đầy mình.

Sau đó ta mới biết dùng điện thoại liên lạc cũng phải vận dụng đến pháp thuật. Chỉ là bọn họ từ cổ đại tới, chưa có dịp thấy điện thoại di động, cảm thấy mới mẻ nên mới dùng pháp thuật biến ra một cái, loại pháp thuật đó cao hơn mấy trò mèo của Quỷ Đầu đại ca biểu diễn nhiều. Nói cho cùng, Quỷ Đầu đại ca coi thường bọn họ cũng chẳng khác gì người thành thị coi thường đám nông dân, chẳng những không có căn cứ mà còn đầy định kiến.

Ta theo huynh ấy đi một đoạn đường, phát giác độ dài con đường này không phải bình thường, nhìn không thấy điểm cuối, thỉnh thoảng bắt gặp vài ba tửu lâu, quảng trường, cơ bản không có cửa hàng buôn bán. Có lẽ bởi vì địa phủ chẳng có vật gì đáng mua đáng bán, đa số toàn là nhà dân.

Quỷ Đầu đại ca dẫn ta tiến vào một tửu lâu, tên tửu lâu này rất đặc biệt, gọi là “Thăng quan”. Bất quá đây cũng là cái tên tương đối dễ nghe trong mấy cái tên tửu lâu ta thấy qua, khi nãy vừa đi qua một cái tửu lâu tên là “Chết đói”, tựa hồ cũng buôn may bán đắt lắm.

“Tửu lâu Chết đói trước giờ rất đông khách, đa số là người chết đói, mọi người chết giống nhau, có thể tụ tập lại một chỗ cũng là duyên phận.” Quỷ Đầu đại ca giải thích sơ qua cho ta nghe. “Tửu lâu Thăng quan cũng không tệ, lại có cơ hội gặp gỡ cấp trên, muội nhìn gã đang ngồi trong góc kìa, đó là cấp trên trực tiếp của ta đó.”

Ta quay đầu liếc mắt nhìn qua người đó một cái, hắn mặc áo trắng cùng kiểu với Quỷ Đầu đại ca, bề ngoài hết sức bình thường chẳng có gì đặc biệt.

Tiểu nhị trong tửu lâu mặc áo vải bố, nhanh chóng bưng lên một bầu rượu trắng, ta thở phào một hơi, cứ sợ hắn bưng lên món ăn côn trùng rắn rết gì đó, loại thức ăn chuyên dành cho quỷ trong ti vi.

Quỷ Đầu đại ca rót cho ta một chung rồi tự rót cho mình một chung nữa, ta tò mò nhấp một ngụm, ngòn ngọt giống như nước trái cây.

“Đây không phải là rượu sao?” Ta hỏi.

“Không phải, muội muốn uống gì thì nó sẽ biến thành thứ đó.” Huynh ấy uống ực một hơi. “Của ta là whisky.”

Ta ngẫm nghĩ một lúc, uống thêm một ngụm, quả nhiên là vị rượu nho. “Muội cũng cần uống nước sao? Ý là, muội chẳng phải đã chết rồi sao?”

“Chết là hết, nước với bọn ta mà nói chẳng có tác dụng gì, vào bụng là biến sạch ngay, do vậy uống chỉ để cho vui mà thôi.” Huynh ấy lại tự rót một chung, “Chắc tại lúc sống ta thích hút thuốc uống rượu, sau vì bệnh nặng nên phải kiêng kem, giờ chết rồi chẳng cần lo lắng gì nữa.”

Nói như vậy thì chết cũng có ưu điểm. Ta đang nghĩ thế thì nghe huynh ấy lẩm bẩm: “Nếu biết sớm chết rồi tha hồ hút thuốc uống rượu thì lúc sống nên kiêng từ sớm, không chừng còn sống thêm được mấy năm.”

Quỷ Đầu đại ca chắc là không nỡ rời đi ai đó nơi trần thế rồi, ta bất giác nhớ tới mẹ, không biết được mất đi cô con gái duy nhất thì mẹ phải chịu đau khổ đến mức nào, ta lẳng lặng nhấp thêm một ngụm rượu đắng chát.

“Thôi đừng nói mấy chuyện nữa,” Quỷ Đầu đại ca phẩy tay, làm vẻ vứt sạch mọi phiền nào, hứng khởi giới thiệu với ta: “Tửu lâu Thăng quan này đứng hàng thứ ba ở địa phủ, một tửu lâu có tốt hay không là tùy vào pháp thuật của ông chủ, pháp thuật càng cao thì rượu và thức ăn càng hợp với khẩu vị của khách ăn. Muội đừng ham tửu lâu Chết đói, tuy đông khác nhưng đồ ăn chẳng bằng nơi này đâu.”

Ta ngơ ngẩn gật đầu ra vẻ đã hiểu, nhưng trong lòng vẫn mơ mơ hồ hồ, chẳng lẽ người chết rồi đều sống ở địa phủ mà không đi đầu thai sao? Vậy ở địa phủ có tới bao nhiêu người chứ?

Huynh ấy nhìn ra nghi vấn của ta, “Đương nhiên đa số tử hồn đều đi đầu thai cả, hơn nữa tử hồn không chỉ bao gồm linh hồn của con người mà còn tính luôn tất cả sinh linh trên đời nữa. Có thể nói mỗi ngày trong ngàn vạn tử hồn chỉ có rất ít được lưu lại, mà muội cũng được lưu lại đấy.”

“Lưu lại? Lưu lại làm gì?” Ta phát hiện khuôn mặt bình thường ngăm đen của Quỷ Đầu đại ca bất ngờ sáng rỡ lên, dường như là người sắp chết hồi quang phản chiếu vậy.

Huynh ấy lộ vẻ bí mật chồm lại gần ta, “Làm quỷ sai.”

Quỷ sai?

Recent Related Posts

3 thoughts on “Quỷ Sai 1

  1. Mở đầu khá lắm, mình quá chán cái bọn dở hơi biết bơi lúc nào cũng nói một câu ngon lành thịnh hành “Ta xuyên việt rồi!”

    Xin hỏi có phải tác giả biếm giễu trào lưu xuyên việt không?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>