Quyển 1 – Hồi 1: Kẻ chết, người thăng quan, kẻ xuyên việt

Mõ giờ Tuất vừa vang lên, Tuyền Châu Thịnh phủ đã lục tục nổi lửa thắp đèn, tại chính phòng ở viện phía tây, một lão phu nhân đầu tóc bạc phơ ngồi ở ghế trên, tay cầm tràng hạt, quần áo mộc mạc dường như có chút không phù hợp với khung cảnh phú quý thanh nhã chung quanh. Ngồi ngay phía dưới là đương gia lão gia của Thịnh phủ, Thịnh Hoành.

“Tổ tông phù hộ, nhi tử lần này được đánh giá hạng ưu, thánh chỉ thăng chức chắc cuối tháng này sẽ ban xuống.” Lúc này là đầu hạ, Thịnh Hoành mặc một chiếc áo mỏng màu đỏ sậm, lời nói đầy vẻ cung kính.

“Vậy cũng không uổng công ngươi vất vả bên ngoài mấy năm ngay, từ lục phẩm trở lên thăng chức là khó khăn nhất, qua được cửa ải này, ngươi có thể được coi là trung phẩm quan viên rồi. Lần này ngươi thăng chức có dự tính gì không?” Thịnh lão thái thái giọng điệu đều đều, chẳng có chút xao động.

“Cảnh thế thúc đã gởi thư cho biết, tám phần là thăng làm tri châu ở Đăng Châu.” Thịnh Hoành trước giờ là người cẩn thận, nhưng nói tới đây cũng không kìm được vẻ vui sướng.

“Vậy thì phải chúc mừng lão gia rồi, làm tri châu trước giờ đa phần đều là quan ngũ phẩm, ngươi chỉ là một quan lục phẩm mà đã có thể làm tri châu một châu, chẳng những là do tổ tông tích đức, mà còn phải đa tạ những người đã nâng đỡ ngươi nữa.” Thịnh lão thái thái nói.

“Đó là đương nhiên, danh sách lễ vật cho các vị thế thúc thế bá trong kinh nhi tử đã nghĩ xong từ lâu, thỉnh mẫu thân xem qua.” Thịnh Hoành rút trang giấy cất sẵn trong tay áo đưa cho a hoàn đứng bên cạnh.

“Lão gia mấy năm nay xử sự càng lúc càng lão luyện, tự mình quyết là được, chỉ cần nhớ một câu này: Quân tử chi giao đạm bạc như nước, ngân lượng phải dùng cho khéo léo, lễ số phải sử cho chu toàn, không kiêu ngạo, không siểm nịnh nhưng phải gần gũi thân cận. Mấy lão đại nhân đó cả đời đều lăn lộn trên quan trường, luyện tới trình độ hỏa nhãn kim tinh rồi, mấy năm nay bọn họ có ý chiếu cố ngươi, đương nhiên là vì tình bạn với phụ thân quá cố của ngươi, nhưng bản thân ngươi cũng phải không chịu thua kém thì bọn họ mới chịu chìa tay.” Thịnh lão thái thái nói mấy câu đã có chút hụt hơi, Phòng mụ mụ đứng bên tức bưng chung trà để sát miệng, tay kia nhẹ nhàng xoa xoa lưng của lão thái thái.

Thịnh Hoành thấy vậy vẻ mặt lo lắng, vội vã nói: “Mẫu thân ngàn vạn lần phải bảo trọng, nhi tử được ngày hôm nay toàn nhờ vào mẫu thân dạy dỗ, ngày đó nếu không phải mẫu thân đại nghĩa thì nhi tử giờ đây chỉ đang mờ mịt sống ở dưới quê rồi, nhi tử còn phải hiếu kính mẫu thân nhiều hơn nữa.”

Thịnh lão thái thái không nói gì, tựa hồ như xuất thần, một hồi lâu sau mới lên tiếng: “Chẳng thế nói là đại nghĩa hay không đại nghĩa gì, bất quá là thành toàn tình nghĩa cùng với phụ thân ngươi thôi, dù sao cũng không thể để mồ mả ông ấy trăm năm sau bị bỏ hoang, cũng may… Ngươi tính ra cũng biết phấn đấu.” Giọng nói yếu ớt rồi từ từ không nghe thấy được nữa.

Thịnh Hoành không dám tiếp lời, bầu không khí trong phòng nhất thời im phăng phắc, một hồi sau Thịnh Hoành nói: “Mẫu thân tuổi tráng niên, tương lai tất nhiên phúc trạch không ngừng, xin hãy an tâm mà tĩnh dưỡng mới đúng.” Nói xong nhìn bốn phía rồi bất giác chau mày: “Mẫu thân nơi này quá đơn giản đi, chẳng bày biện thứ gì trông cứ như am đường vậy, mẫu thân, xin nghe nhi tử một câu, lão thái thái nhà người ta cũng có người ăn chay niệm phật, nhưng vẫn trang hoàng lộng lẫy đường hoàng, mẫu thân cần gì ép uổng bản thân mình, để người khác nhìn còn tưởng là nhi tử bất hiếu.”

Thịnh lão thái thái nói: “Đường hoàng hay không là tự tâm, lòng người nếu không đứng đắn thì có tô điểm lộng lẫy cũng vô dụng, bất quá là đàn gảy tai trâu, chẳng đáng nhắc tới.”

Thịnh Hoành hạ giọng: “Là nhi tử bất hiếu, không quản được tức phụ.”

Thịnh lão thái thái nói: “Không trách được ngươi, ta biết hiếu tâm của ngươi, cũng không cần oán trách vợ ngươi, ta vốn không phải là mẹ chồng của nó, giả vờ già vịt làm gì, ngày ba bữa chạy tới chạy lui, nó mệt ta cũng phiền, ngươi cũng không cần sợ có người nói ngươi bất hiếu, năm xưa không ít người biết được tính tình của ta, cách xa một chút thì mọi người càng được thoải mái.”

Thịnh Hoành vội vã nói: “Mẫu thân sao lại nói thế, cái gì mà không phải là mẹ chồng thực sự, mẫu thân là chính phòng thái thái do phụ thân minh môi chính thú, là mẹ cả của nhi tử, lại còn có ơn tái tạo, bất cứ chuyện gì cũng đều là vợ của con sai lầm, mẫu thân ngàn vạn lần đừng nói như vậy.”

Thịnh lão thái thái có chút bực bội, khua tay: “Mấy chuyện cỏn con đó lão gia đừng để ý nữa, sắp thăng chức rồi, cần phải cẩn thận chuẩn bị. Ngươi làm đồng tri ở Tuyền Châu mấy năm nay cũng kết giao với không ít người, trước khi đi phải lo liệu từ giã cho đúng lễ nghĩa. Ai cũng làm quan, nay không gặp thì mai cũng đụng đầu, đừng làm mất lòng đồng liêu, phải hảo tụ hảo tán mới đúng lý.”

“Mẫu thân nói đúng lắm, nhi tử cũng nghĩ vậy, nhớ hồi đầu mới tới Tuyền Châu, cứ nghĩ dãy Lĩnh Nam này khí hậu nóng nực, dân chúng tục tằng, tuy không phải là nơi man mọi nhưng cũng chưa được giáo hóa, ai ngờ nơi này mưa thuận gió hòa, bách tính thuần phác, đằng sau là biển, thuận giao thông lợi cá muối, tuy không giàu có như Giang Nam nhưng cũng có của ăn của để. Sống mấy năm nay, nhi tử có phần không nỡ rời đi.” Thịnh Hoành tủm tỉm cười.

Thịnh lão thái thái cũng mỉm cười: “Cũng đúng, cả đời ta đều sống ở phía bắc, Giang Nam ngàn cái hay vạn cái đẹp cũng chẳng thèm cất bước, ai ngờ lại ở quen cái đất Tuyền Châu này. Nơi đây trời cao hoàng đế xa, cuộc sống thảnh thời, trước khi đi bán tòa nhà lớn này, mua một thôn trang nhỏ phong cảnh đẹp một chút, không cần quá phô trương, tương lai cũng có chỗ dưỡng lão.”

“Tính như vậy rất hay, nhi tử lát nữa sẽ làm liền.”

Thịnh lão thái thái quy củ cực nghiêm, nãy giờ nói chuyện mà cả phòng nha đầu bà tử không ai hó hé một tiếng. Hai mẹ con nói chuyện xong, Thịnh Hoành mấy lần mấp môi định nói đến một việc, nhưng rồi lại rụt trở về, nhất thời phòng lại im phăng phắc. Thịnh lão thái thái liếc mắt nhìn y, cầm chung trà lên khẩy khẩy lá trà, Phòng mụ mụ bên cạnh nhanh mắt, lập tức nhỏ giọng gọi nha hoàn bà tử lui ra, đích thân dẫn bọn họ sang gian bên cạnh, dặn dò mấy nha hoàn hạng nhất vài câu rồi mới quay về chính phòng phục thị, vừa lúc nghe Thịnh lão thái thái lên tiếng: “… Ngươi cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi, ta tưởng ngươi tính qua mặt lão thái bà ta cho đến đến đó chứ.”

Thịnh Hoành cúi đầu thõng tay, vẻ mặt sợ hãi: “Hối hận lúc trước không nghe lời mẫu thân, nên mới gây ra mối họa ngày hôm nay, đều là nhi tử vô đức, khiến nhà cửa chẳng yên.”

“Chỉ là nhà cửa chẳng yên thôi sao?” Thịnh lão thái thái hơi cao giọng, “Không ngờ ngươi lại u mê đến mức này, ngươi phải biết chuyện này nói lớn là lớn, nói nhỏ là nhỏ!”

Thịnh Hoành giật mình kinh hãi, chắp tay: “Xin mẫu thân chỉ điểm.”

Thịnh lão thái thái ngồi thẳng lưng dậy từ nhuyễn tháp làm bằng gỗ tử đàn: “Ta vốn mặc kệ sự, cũng chẳng muốn lắm lời khiến người chán ghét, ngươi thích ai cũng chẳng liên quan gì đến ta, thị phi trong phòng ngươi ta trước giờ không nghe không hỏi. Nhưng mấy năm nay ngươi càng lúc càng chẳng biết giữ lễ. Ngươi thử phái người ra ngoài nghe ngóng xem, coi có gia đình nề nếp nào lại có cách cư xử với thiếp thất như ngươi không? Cho nó thể diện, cho nó thôn trang cửa hàng, giờ nó đã trai gái đủ cặp, chỉ còn thiếu mỗi danh phận là chẳng kém gì phu nhân chính thức! Ngươi không phân đích thứ, rối loạn quy củ, chẳng phải là nuôi ong tay áo sao? Giỏi lắm giỏi lắm, giờ cuối cùng cũng làm mất nhân mạng, một xác hai mạng máu chảy ròng ròng, ngươi còn nói gì được nữa?”

Thịnh Hoành hổ thẹn, cuống quýt vái lạy: “Mẫu thân giáo huấn rất phải, đều là lỗi của nhi tử, nhi tử hồ đồ, cứ nghĩ nàng một thân một mình chỉ biết dựa vào con, thật đáng thương, bỏ không làm phu nhân bên ngoài, tình nguyện làm thiếp thất cho con. Con không khỏi đem thòng thương tiếc, thêm vào nàng trước đây sống với lão thái thái, vốn có mặt mũi hơn di nương bình thường, không ngờ thương quá hóa hại, khiến nàng không biết tiến thoái, nhi tử biết sai rồi.”

Thịnh lão thái thái nghe mấy câu sau, cười nhạt mấy tiếng, không thèm đáp lời, cầm chung trà lên thổi nhẹ mấy cái, Phòng mụ mụ thấy vậy vội bước lên nói đỡ: “Lão gia nhân hậu, lão thái thái lẽ nào không biết, chuyện này đã kéo dài mấy năm nay, không nói rõ thì về sau mọi người sẽ không tránh khỏi gượng gạo. Lão thái thái là trưởng bối, có chút chuyện không tiện nói, hôm nay xin cho phép bà già này lạm quyền nói rõ với lão gia, mong lão gia đừng trách tội.”

Thịnh Hoành thấy Phòng mụ mụ nói vậy thì vội hùa theo: “Mụ mụ nói gì vậy, mụ mụ mấy năm nay vì Thịnh gia cúc cung tận tụy, tận tâm tận lực phục thị mẫu thân, chẳng khác gì là trưởng bối của ta, muốn nói gì xin cứ nói thẳng.”

Phòng mụ mụ không dám vượt phép, nghiêng người vái xuống: “Vậy bà già nay xin lắm lời vậy, mẫu thân của Lâm di nương vốn quen biết với lão thái thái thời còn chưa xuất giá, nói cho cùng thì cũng chỉ gặp mặt có mấy lần, vốn chẳng thể gọi là thân thiết, xuất giá rồi thì chẳng còn lui tới gì nữa. Ta từ nhỏ đã phục thị lão thái thái, chuyện này hết sức rõ ràng. Sau đó nhà chồng của bà ta phạm tội, tuy chưa đến mức xét nhà chém đầu nhưng từ đó gia cảnh xuống dốc. Năm đó chồng của Lâm lão thái thái lâm bệnh qua đời, bà ta không có con trai, nhất thời chẳng biết dựa vào đâu, dẫn theo nữ nhi sống kham khổ qua ngày. Trước khi chết, bà ta tìm đến lão thái thái, cầu xin lão thái thái nghĩ đến tình xưa, tốt xấu gì cũng chiếu cô nữ nhi bà ta một hai. Thân thích nhà bà ta ai ai cũng như hổ tựa lang, sợ sẽ làm hại đời nữ nhi của bà ta. Lão thái thái ăn chay niệm Phật, tấm lòng lương thiện nên đã đồng ý, đón Lâm di nương vào phủ. Mấy năm liền, lão thái thái đối xử với ả ta chẳng kém con gái ruột, ăn uống đồ dùng đều thuộc loại thượng hạng, còn đinh ninh muốn chuẩn bị phần của hồi môn tìm nhà chồng tốt.”

Nghe đến đây, Thịnh Hoành mặt hơi ửng đỏ, hình như có vẻ xấu hổ, Phòng mụ mụ thở dài: “Ai ngờ vị Lâm cô nương này lại là người có chủ kiến, mấy nhà đến hỏi đều không vừa lòng, lại lén lút qua qua lại lại với lão gia. Bà già này nói chuyện không hợp lễ, lão gia đừng trách. Nguyên cả câu chuyện lão thái thái đều bị che mắt, đến lúc thái thái lửa giận bừng bừng chạy đến khóc lóc thì mới biết đứa con gái mình nuôi lại chẳng có phép tắc lề lối như thế.”

Thịnh Hoành xấu hổ vô kể, mặt đỏ tận mang tai, không nói được tiếng nào.

Phòng mụ mụ lại hòa nhã tiếp: “Vốn thái thái và lão thái thái không đến nỗi như ngày hôm nay, lúc thái thái vừa vào cửa, mẹ chồng nàng dâu cũng thân thân thiết thiết, khách khách khí khí. Nhưng chuyện này xảy ra, chẳng khác gì lão thái thái muốn dằn mặt thái thái, nuôi Lâm cô nương là muốn gả cho lão gia làm vợ bé. Về sau lão gia cưới Lâm di nương, sau đó để Lâm di nương sinh con đẻ cái, sống còn thể diện hơn cả phu nhân thực thục, thái thái không tránh khỏi đem lòng oán hận lão thái thái, chẳng thèm lui tới thăm lão thái thái nữa. Lão thái thái thật là đau thấu tâm can.”

Thịnh Hoành quỳ phịch xuống đất, nước mắt ròng ròng: “Nhi tử tội đáng muôn chết, làm mẫu thân buồn lòng, uất ức không nói ra được, nhi tử bất hiếu, nhi tử bất hiếu.”

Nói xong y liên tục dập đầu, Thịnh lão thái thái nhắm mắt, hất đầu ra hiệu với Phòng mụ mụ, Phòng mụ mụ vội chạy tới đỡ Thịnh Hoành, Thịnh Hoành không chịu đứng dậy, luôn miệng cáo lỗi. Thịnh lão thái thái nói: “Ngươi đứng dậy đi, mấy chuyện trong nhà ngươi thân là nam nhân làm sao hiểu rõ được, đứng dậy đi, mẹ con làm gì giận hờn lâu chứ.”

Thịnh Hoành nghe vậy mới đứng dậy, trán đã sưng đỏ lên, Thịnh lão thái thái thở dài: “Ta cũng biết ngươi lúc nhỏ cùng Xuân di nương sống nương tựa vào nhau, cuộc sống chẳng dễ dàng gì, ta lúc ấy đến con ruột cũng chẳng chiếu cố được, đương nhiên chẳng ngờ đám nô tài hạ nhân dối trên lừa dưới hỗn hào làm loạn, khiến ngươi chịu khổ. Bây giờ thái thái của ngươi cũng không phải là người rộng lượng, ngươi sợ Lâm di nương và Phong ca nhi chịu ủy khuất, bị hạ nhân khinh thị nên mới cấp nhà cửa ruộng đất để nó phòng thân, ta lẽ nào không biết khổ tâm của ngươi nên mới mắt nhắm mắt mở, giả điếc giả câm bỏ qua, coi như làm một cái xác biết đi thôi.”

Thịnh Hoành khóc nức nở: “Sao lại liên can đến lão thái thái chứ, đều là nhi tử vô đức, mẫu thân lòng như gương sáng, câu nào cũng nói đúng tâm can của nhi tử, nhi tử chính là sợ thái thái… nên mới sủng ái nhiều chút, phá hủy quy củ, nhi tử vạn lần đáng chết.”

“Đừng có mở miệng ngậm miệng là chết chết như vậy, ngươi chết rồi, cô nhi quả phụ bọn ta biết dựa vào ai.” Thịnh lão thái thái ra hiệu cho Phòng mụ mụ bưng ghế đến cho Thịnh Hoành ngồi xuống.

Đợi Phòng mụ mụ đem khăn nóng để Thịnh Hoành lau mặt, bưng trà mới lên, Thịnh lão thái thái mới nói tiếp: “Không nói xa xôi gì, ngươi thử nghĩ xem, ngươi hiện vào tuổi tam thập nhi lập, đường làm quan tuy chưa thể nói là thuận buồm xuôi gió nhưng cũng chưa có khúc chiết gì nhiều, thuở trước những người cùng trúng tiến sĩ như ngươi có mấy ai được an ổn như ngươi chứ, có bao người còn đang khổ cực khom lưng, đỏ mắt dõi theo ngươi, đợi cho ngươi phạm phải sai lầm kìa. Hơn nữa Vệ di nương vốn không phải nha hoàn nhà chúng ta mua về, vốn là con nhà đàng hoàng, thi thư lễ nghĩa ở Giang Nam, nếu không phải gia đình gặp nạn thì có nghèo cách mấy cũng chẳng chịu đi làm thiếp. Giờ nó vào cửa chưa tới năm năm đã chết thảm, nếu có người lôi chuyện này ra, xúi giục nhà mẹ đẻ của nó làm lớn chuyện, cáo ngươi trị gia bất lực hại chết người, ngươi còn có thể an an ổn ổn thăng chức không?”

Thịnh Hoành kinh hãi mồ hôi đầy mặt: “Cũng may lão thái thái minh bạch, kịp thời an ủi nhà họ Vệ, nhi tử mới tránh khỏi rắc rối về sau.”

“Nhà họ Vệ đó cũng biết điều, biết tin Vệ di nương qua đời không đến làm loạn, chỉ muốn xin xác về để mai táng, ta đương nhiên không chịu. Nhà họ Vệ đến bạc ta cấp cũng chẳng cần, chỉ nói là không có mặt mũi nào cầm tiền bán mạng con gái, chỉ cầu ta chiếu cố Minh nha đầu là đã cảm kích bất tận rồi, cả nhà đau buồn thê thảm, ta nhìn lòng cũng chua xót.”

Thịnh lão thái thái rút khăn ra chấm chấm khóe mắt, Phòng mụ mụ đích thân bưng bình ra ngoài châm thêm trà, rót vào hai chén sứ chạm trổ hoa văn, cẩn thận đậy lại rồi thở dài nói theo: “Vệ di nương là một người hiền hậu, con cô ta sinh cũng thật đáng thương, từ khi di nương qua đời, Minh cô nương bị sốt cao mê man suốt hai ngày, tỉnh rồi vẫn còn ngơ ngơ ngẩn ngẩn, chẳng nói được một câu nào ra đầu ra đuôi. Hôm nọ già phụng lệnh lão thái thái sang thăm, chỉ thấy bên ngoài bà già a hoàn cười đùa giỡn cợt, trong phòng chẳng có ai hầu hạ, già vừa tiến vào thì thấy cô nương tự trèo xuống giường rót nước uống! Đứa nhỏ chỉ mới bốn năm tuổi, cao chưa tới cạnh bàn, nhón chân đứng trên cái ghế thấp bưng chung trà uống, thật hết sức đáng thương!” Phòng mụ mụ cũng lấy khăn chậm nước mắt.

Thịnh Hoành nhớ lại tình cảm với Vệ di nương ngày trước, lòng đau đớn, xấu hổ lên tiếng: “Con vốn định đưa nó tới chỗ của vợ con, nhưng mấy hôm nay Như nha đầu bệnh, vợ con bận tối mắt tối mũi, định mấy hôm nữa rảnh một chút thì con sẽ lại đưa nó qua.”

Thịnh lão thái thái điều hòa hơi thở, chậm rãi lên tiếng: “Rảnh cái gì, cần nó ẵm bồng gì Minh nha đầu hay sao, bà già a hoàn nhà này muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu, có việc gì thì cứ ra lệnh thì tự có người đi làm ngay, chỉ cần tốn công để ý chút là được. Nó viện cớ này cớ nọ không chịu nuôi Minh nha đầu, chắc là lại muốn làm eo chứ gì.”

Thịnh Hoành giữ lễ đứng bật dậy, không dám nói lại một câu, Thịnh lão thái thái lườm y, lạnh giọng: “Ngươi không dám nói nó, cũng chẳng nói được nó, thượng bất chính thì hạ tắc loạn mà, nó có nói gì cũng cấm có cãi được. Lúc đầu chính ngươi bỏ quy củ, sủng di nương đến mức chẳng có lớn chẳng có nhỏ, vênh vang chẳng khác gì vợ cả. Ta cũng biết vợ ngươi nói ngươi thế nào: Lúc chẳng có chuyện thì di nương tự nuôi con, đến khi mẹ ruột mất thì mới nhớ tới mẹ cả sao? Như vậy vợ ngươi có oán cũng đúng. Chuyện cũ ta chẳng thèm quản, chỉ hỏi ngươi hai câu, ngươi thành thật trả lời ta.”

Thịnh Hoành vội nói: “Mẫu thân xin cứ hỏi, đừng nói hai câu mà ngàn câu vạn câu con cũng xin thưa.”

“Thứ nhất, Vệ di nương một xác hai mạng, ngươi định nhắm mắt bỏ qua hay bắt người thường mạng?” Thịnh lão thái thái chằm chằm nhìn Thịnh Hoành.

“Đương nhiên là phải xử cho rõ ràng. Sao có thể dung tha cho loại người hiểm độc sống trong nhà chứ? Hôm nay nó hại Vệ di nương cùng cốt nhục đủ tháng sắp sinh của con, ngày sau chắc cũng chẳng tha cho những người khác. Thịnh gia chúng ta sao có thể dung thứ cho loại người như vậy!” Thịnh Hoành nghiến răng đáp.

Thịnh lão thái thái mặt hơi giãn ra, ngưng một thoáng rồi hỏi tiếp: “Tốt, thứ nhì, hiện giờ nhà ta không lớn không nhỏ, đích thứ chẳng phân, ngươi định thế nào?”

Thịnh Hoành hít sâu một hơi: “Mẫu thân minh giám, con nhìn thấy Vệ di nương máu me đầm đìa cùng với hài tử chết ngạt trong bụng, lòng hối hận không thôi. Đám người hầu dám nghênh ngang như thế là vì không có quy củ nghiêm ngặt ước thúc, nhà dột từ nóc, nguyên nhân là lệnh trên không nghiêm. Con đã quyết tâm phải chính đốn cái nhà này lại.”

“Tốt, tốt, có hai câu này của ngươi là tốt rồi.” Thịnh lão thái thái trong lòng thoải mái hẳn, biết cá tính Thịnh Hoành nói một là một, nói hai là hai, bà không hỏi gì nữa, chỉ gật gù: “Chức quan của ngươi muốn làm lâu dài, Thịnh gia chúng ta muốn cháu con phồn thịnh thì phải trì gia cho thật nghiêm, phải biết họa sinh từ trong nhà, bao nhiêu thế gia đại tộc đều bắt đầu hủ nát từ bên trong cả, chúng ta phải lấy đó làm gương.”

“Mẫu thân nói đúng lắm, mấy ngày trước con lo lắng việc xếp hạng, nay chuyện đó đã xong, có thì giờ chỉnh đốn gia phong, đầu tiên là phải xử lý đám bà gia a hoàn từng giở trò vào ngày Vệ di nương lâm bồn.” Thịnh Hoành giọng nói đều đều nhưng trong lòng bừng bừng lửa giận.

“Không được, hiện giờ không thể tra xét được.” Không ngờ Thịnh lão thái thái bác bỏ thẳng thừng như vậy, Thịnh Hoành lấy làm lạ: “Lão thái thái, vì sao vậy? Chẳng lẽ phải dung túng đám nô tài điêu ngoa đó sao?”

Thịnh lão thái thái liếc mắt nhìn Thịnh Hoành đầy thâm ý: “Ngươi làm đồng tri ở Tuyền Châu nhiều năm, mọi người đều biết rõ hết gốc rễ rồi, nữ quyến thường hay gặp gỡ, đám bà già a hoàn không thiếu kẻ gốc ở đây, trong nhà gió thổi cỏ lay người ngoài biết rõ mồn một. Ngươi tuy có quan hệ tốt với đa số đồng liêu, nhưng không tránh được có kẻ thầm ghen tỵ. Di nương của ngươi vừa qua đời, ngươi lại lập tức ra tay chỉnh đốn nô tài, chẳng phải là muốn thông báo cho mọi người biết trong nhà ngươi có giặc sao?”

Thịnh Hoành hiểu ra, miệng liên tục khen hay: “May có mẫu thân nhắc nhở, nhi tử suýt nữa làm hỏng việc. Nếu muốn xử lý nô tài ở đây, đến lúc đánh bán nô tài e là cả Tuyền Châu ai cũng biết. Đợi chúng ta đến Son Đông, cách trở bắc nam, chúng ta muốn xử lý đám nô tài điêu ngoa này cũng chẳng sợ người ngoài hiểu được nội tình.”

“Đúng thế! Vì vậy, ngươi lần này không được để lộ ra ngoài, còn phải trấn an gia đình, gió êm sóng lặng đến Đăng Châu nhận chức. Đợi chiếu chỉ ban xuống, ngươi cầm quan ấn đến Sơn Đông rồi từ từ ra tay cũng chẳng muộn.”

“Lão thái thái minh giám, nhi tử nhiều năm nay không có dịp tâm sự với mẫu thân, hôm nay nói một hồi, trong lòng rõ ràng hẳn ra. Về sau quản gia trị gia còn phải nhờ vào lão thái thái nhiều, phải nói vợ con chịu khó đến thỉnh giáo lão thái thái mới phải.” Thịnh Hoành thành khẩn nói.

“Không cần, ta đã bước nửa chân vào quan tài, lần này nếu không xảy ra chuyện lớn thì cũng chẳng thèm nhúng tay. Về sau chỗ ta cứ theo lệ cũ, vợ ngươi mỗi tháng tới thỉnh an ba lần, chuyện của các ngươi, các ngươi tự lo, nhà các ngươi, các ngươi tự quản, ta chỉ thanh thanh tịnh tịnh ăn chay niệm phật là được.”

Thịnh lão thái thái có chút mệt mỏi, ngả người ra sạp, mắt lim dim, giọng càng ngày càng nhỏ đi, kỷ trà gỗ đàn đặt ở góc phòng có đặt một lò hương đồng đỏ chạm kỳ lân, khói thơm lặng lẽ lan tỏa.

Hết hồi 1

Recent Related Posts

7 thoughts on “Quyển 1 – Hồi 1: Kẻ chết, người thăng quan, kẻ xuyên việt

  1. Chị ơi cái nhan đề bài bị lỗi rồi không đọc được. Xem ra cái font đó không hỗ trợ tiếng Việt.

  2. À quên, bà già họ Trịnh này thực là một tay cao thủ công phu hàm dưỡng cực cao, biết khi nên cứng biết khi cần mềm, đáng phục!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>